Trang Chủ Blog Không chỉ là một dòng sông

Không chỉ là một dòng sông

252
CHIA SẺ
Song Han

Trong chúng ta, ai cũng có những khoảng lặng thời gian giành riêng cho tâm hồn mình, khi mà ta có thể tự mình nhìn lại những bất cập, những kỉ niệm, cả những tiểu tiết vụn vặt đã trôi qua mà không thể khứ hồi. Có người chọn cho mình quán cà phê ảm đạm một góc để vừa ôn vừa chôn nỗi niềm riêng, có kẻ âm thầm viết tên tâm sự vào mảnh giấy rồi đắn đo giữa việc cất kĩ để mai sau đọc lại hay đơn giản là đốt đi. Riêng tôi chọn cách thả trôi cảm xúc theo một lối mòn ngẫu nhiên nơi tôi sống – Đà Nẵng.

Song Han

Ngày đầu đông, mây loang lỗ chắp vá từng mảng xám xịt lên nền trời không còn tinh tươm màu xanh. Tôi dừng xe nơi chân cầu Sông Hàn. Chẳng hẹn, chẳng lạ cũng chẳng quen, ý thức cho phép tôi dành riêng cho mình một buổi chiều lang thang đúng nghĩa. Nhìn đau đáu con sông đã bao lần vượt ngang, nhưng chưa một thoáng dừng lại hỏi thăm nhau vài câu. Chân rảo bước, mắt ngắm dòng sông đã tự mặc cho mình mảnh áo khác từ dạo nghe tin áp thấp về. Gió ôm nhau trườn mình vào lòng sông từ cửa biển, nắn nót thổi gợn từng đợt trên mặt nước nhấp nhô. Tôi bỗng thấy lạnh từ trong lòng buốt ra đến tận đầu ngón tay. Sông Hàn nằm đó tự mình yên ả đã lâu, nhưng mỗi khi trở trời, chẳng thể oằn mình mà kêu than nửa lời. Những gì thuộc về tự nhiên dù có to lớn, quảng đại bao nhiêu, đôi khi cũng mang trong mình những nỗi cam chịu riêng, và điều đó cũng giống với lòng những gánh hàng rong, những cặp vé số vẫn tất tả mưu sinh dọc bờ, bỏ mặc tấm áo trên thân có mỏng.

Song Han

Tôi thẫn thờ để những giác quan thỏa chí tự do thưởng thức ngày nghỉ của chúng,  thị giác không còn gặp xúc giác để hoàn thành bản thảo công việc, không cần phải nhốt vị giác cùng khứu giác vào một bài đánh giá hoàn chỉnh cho món ăn ngon, không phải bắt lí trí ép mình sai khiến thính giác nhét đầy loại nhạc xập xình nhà hàng xóm. Tôi thấy lòng nhẹ bẫng bên dòng sông vẫn đang cuộn mình cho hả hê những cơn gió, làm bạn với tiếng gót giày gõ trên từng viên gạch ngay ngắn. Con đường chẳng lạ lẫm nhưng đẹp trong mắt tôi theo cách rất riêng, mặc hàng cây vẫn lắc lư một điệu “valse” cũ mèm cùng tiếng xào xạc lả lơi dẫn lối, những chiếc ghế dựa vẫn trầm tư đóng cho đạt vở kịch câm chỉ một tư thế thật ngầu.

Song Han

Khi ý niệm gõ cửa đánh thức cơn mê phiêu lãng, tôi thấy mình đã đứng cạnh cầu tình yêu từ bao giờ. Một cây cầu mang tôi về với hồi ức chuyện tình yêu còn dang dở, một dòng chữ tôi vẫn khắc ghi “tình đầu là tình nhớ, tình lỡ là tình thương”. Nhưng ngay lúc này tôi đứng giữa nơi mang nặng những nỗi niềm với tâm thế của một người đã gác những chướng ngại của cảm xúc riêng vào ngăn bí mật thứ năm của tim mình. Còn nguyên sự bồi hồi của hơi ấm tình yêu tuổi trẻ, còn nguyên nét lãng mạn chẳng thua kém “Pont des Arts” của Pháp. Nhưng hãy thử đứng giữa chốn bộn bề kỉ niệm ta từng muốn né tránh với một tâm hồn tự do, bạn sẽ tự mình trải nghiệm một điều lạ lùng không bao giờ được nhắc tên trong sách tâm lí tình cảm. Và rồi bạn sẽ như tôi, cười một nụ cười trong veo ôm trọn khoảng không gian vào đôi mắt mình…

Song HanSau khoảng lặng đầy tâm tư nơi cảnh lòng thương nhớ điều đã cũ, tôi lại lần lũi bước. Bất giác nhận ra mình đã bỏ sót những thứ nhỏ nhắn tuyệt đẹp chỉ những ai đủ kiên nhẫn để cảm nhận.Một viên đá sức mẻ nhưng trắng tinh giữa nền đất đen sạm, một bông hoa giấy chỉ đơn độc trơ trọi giữa lùm cây đã xác xơ vì gió, một câu hát trong bản “Riêng một góc trời” le lói vang trên chiếc loa thành phố đã bạc màu nắng và một mảng mây tự gột trắng mình giữa khung trời xám ngắt. Tất cả xôm lại để bầu bạn, vỗ về dòng sông còn chưa muốn vào mùa. Chúng không chỉ là cảnh vật bên sông Hàn, mà còn là mối gắn kết khắng khít như tiếng Quảng mặn chát của người Đà thành, như tô bún chả cá không thể thiếu hơi tanh nồng của ruốc và như tình yêu vô hình mà mỗi ai trong chúng ta dành cho mảnh đất lần đầu tiên ta biết rơi nước mắt.

Song Han

Tôi vẫn cứ chầm chậm thưởng ngoạn từng khoảnh khắc trên đoạn đường trải dài dọc bờ Tây, nhắm nghiền từng cảm giác thỉnh thoảng khiến tim lạc nhịp vài giây. Đã lâu tôi không được yêu nhiều như vậy, một tình yêu không lời, không vị kỉ, không chút oán ân. Mưa đến, dòng sông lại đắm mình trong từng giọt lạnh từ trên cao, cả lòng tôi cũng trở nên khoan khoái lạ thường. Sông Hàn trong tôi không đơn giản chỉ là một sản vật của tạo hóa mà còn là một người bạn luôn rộng lòng, dư dả thời gian cho ai muốn giải bày tâm nguyện thầm còn chưa thổ lộ. Đừng ngại ngùng , vẫn luôn có một linh hồn riêng chảy giữa lòng Đà Nẵng sẵn sàng chào đón bạn bằng nét hân hoan nhất dành riêng cho trí tưởng tượng của mỗi người. Riêng tôi vẫn đứng cảm cho trọn buổi chiều đầu đông, gió vẫn nâng bụi và mưa thốc sau lưng…

Thế Bảo

Bình luận

Nhập bình luận